Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

Entry for July 02, 2008




Chuyện qua đường

Chuyện qua đường, đơn giản chỉ là chuyện… người ta qua đường như thế nào. Có điều, đoạn đường mà tôi hay “ngắm” người ta băng qua hơi đặc biệt: đoạn Nguyễn Chí Thanh, ngay trước cổng bệnh viện Chợ Rẫy...

Đoạn đường ấy thường hay kẹt xe. Đôi khi là do những chiếc xe cấp cứu lao nhanh qua, vội vã cùng tính mạng nguy kịch của một con người. Đôi khi là mấy chiếc taxi đưa người đã khỏi bệnh về nhà. Nhưng tôi để ý, phần lớn là do những người băng qua đường...

Trông gương mặt của những con người ấy thật giống nhau, có nét gì đó thất thần, một sự âu lo hiện rõ. Dường như tâm trí của họ còn lơ lửng đâu đó phía bên bệnh viện. Hẳn là có người đang lo lắng cho bố hay mẹ mình còn chưa tỉnh sau phẫu thuật, hẳn có người nghĩ về số tiền viện phí. Hay lo xem qua đường mua được cái gì với số tiền còm cõi trong túi...

Và thế là những người, những xe, những ồn ã chung quanh họ trở nên vô nghĩa. Họ cắm cúi bước từ phía bệnh viện qua dãy hàng quán bên này để mua thức ăn, một số nhu yếu phẩm, hoặc cũng chỉ để uống ly cà phê vỉa hè, lấy thêm chút tỉnh táo sau một đêm thức trắng để nuôi bệnh... Những con người đó qua đường chậm rãi, nhưng lơ đễnh. Đôi lúc họ giật mình vì tiếng còi quá to, một tiếng quát lớn nóng nảy, hay một chiếc xe máy phóng vọt ngang để lại làn khói xe hờ hững. Nhưng chỉ là trong tích tắc, rồi họ lại lơ đãng quay về, chạy đuổi theo những lo lắng của riêng mình... Ôi, những khuôn mặt, với phần lớn là nỗi buồn và sự vất vả.

Đương nhiên, cũng có người nở nụ cười, hăng hái qua đường mua cháo, vì người mẹ già đã được bác sĩ cho phép ăn uống. Có người hào hển chạy qua mua thêm vài toa thuốc vì thân nhân đã khoẻ, chuẩn bị về quê. Đó là những nụ cười hiếm hoi giữa một khúc đường mà lúc nào người ta cũng cảm giác sự bất an.

Tôi còn nhìn thấy ở những con người đó một sự quê mùa, chất phác. Trong số những người băng qua đường, có những người, thậm chí, mới lần đầu biết... băng qua đường ở Sài Gòn như thế nào. Họ chầm chậm, lần lựa trên vỉa hè, không biết làm thế nào để luồn lách qua dòng người xe mắc cửi. Thương nhất là những cụ già, họ níu vào nhau, và níu vào một người trai trẻ nào đó để qua đường. Những lúc ấy từ trong xe nhìn ra, tôi cảm giác như xe cộ Sài Gòn, sự vội vã đặc trưng của Sài Gòn lắm lúc vô tình với người khác quá...

Rồi một chiều mùa hè, trời nhiều gió. Đi ngang qua đoạn đường với những phận người âu lo ấy, tôi chợt nghĩ: sẽ có lúc mình cũng băng qua khúc đường này, cũng lơ đễnh vì đầy âu lo như họ. Cuộc đời mà, ai biết được… Chưa khi nào tôi thấy mình đồng cảm với những con người tội nghiệp ấy như thế. Và chợt nhận ra: sao đoạn đường này không có đèn giao thông nhỉ? Đèn giao thông thì đúng là sẽ giảm kẹt xe, sẽ giúp người đi bộ qua đường dễ dàng hơn. Nhưng đôi khi nó còn giúp cho những chiếc xe vẫn thường chạy qua cuộc sống một cách vô tình, dừng lại, và nhìn xem đồng loại của họ đang qua đường - trước mặt họ - đầy âu lo, trăn trở như thế nào…

Lê Hữu Thuận.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét