Chuyến xe miền Tây…
Cuối tuần qua, tui có dịp xuôi về An Giang trên chuyến xe miền Tây nhiều thú vị. Lâu rồi không có ra đúng xa cảng miền Tây đón xe, lâu rồi không nếm lại cảm giác ngồi trên chiếc xe mà người ta hay gọi là xe đò để xuôi về tỉnh lẻ.
Chuyến xe xuôi về tỉnh lẻ nhẹ nhàng không có mùi máy lạnh. Ai đó ở mấy hàng ghế cuối vọng lên: “Cho xin năm trăm đồng máy lạnh đi bác tài ơi”. Chị chủ xe đáp lại ngọt xớt: “Biết dầu lên bao nhiêu chưa ông nội? Chạy máy lạnh chắc có nước mà ăn…muối”.
Chuyến xe êm ả lướt mưa, đâu đó mấy hàng ghế dưới điện thoại ai mở MP3 nghe bài ‘Chợ mới’. Xong bài vọng cổ này là một bài gì đó do Thanh Tuấn hát, rồi tiếp theo bằng mấy bài nhạc sến. Giấc ngủ nhập nhằng đến, người miền Tây chắc là mỏi mệt lắm rồi ai nấy đều ngoẻo đầu qua, chân co lên chỏi vào thành ghế trước…ngủ.
Tui cũng ngủ một lúc rồi giật mình vì đường xấu. Đoạn này là sắp đi qua nhà mình đây, tui ngó mắt ra cửa xe nhìn Sa Đéc về đêm. Chuyến xe lại lao xao nói cười, ai đó nói lớn tiếng: “Bác tài ơi! Đi đường bắc An Hòa đi chớ đi Vàm Cống chịu đời sao thấu…”. Tui thì thèm ai đó hồi lúc đầu mở điện thoại nghe lại bài ‘Chợ mới’.
Một vài hành khách xuống xe. Bà xuống chỗ Đường Chùa hồi lúc mới lên xe cứ dặn tới dặn lui: “Bác tài nhớ kêu cho tui xuống dùm chớ tối hù tui hổng có thấy đường bác tài nghen!”. Một thanh niên xuống ngay Cầu Rạch Ruộng trước khi xuống hẳn xe cũng kịp buông một câu: “Rồi, hủ tiếu nghỉ bán rồi!” nghe chừng như thất vọng dữ lắm. Chị gái xuống chợ Mút Cà Tha uống gần hai ca nước trà đá của xe mới chịu xuống. Chị này làm tui chú ý coi cái chợ nó nằm ở chỗ nào mà nghe tên tui tưởng chạy lộn đường xuống tới Cà Mau luôn rồi chớ.
Xe chạy qua Bắc Cao Lãnh, rồi thêm một đoạn âm u đồng ruộng tới Bắc An Hòa. Trễ một chuyến phà, xe dừng chỗ mé sông, vài hành khách xuống xe hút thuốc. Gần 11 giờ đêm, gió sông Tiền mát rượi. Chỗ mé bến có bán xôi đậu xanh cuốn bánh phồng. xôi mới nấu xong đem ra bán khuya còn nóng hổi. Tui mua một gói ăn dù bụng không thấy đói, cắn lớp xôi nếp có mấy hột đậu xanh bùi bùi, một ít đường cát trắng trộn muối với đậu phộng rang khen khét, tất cả cuộn trong cái bánh phồng mới nướng xong vừa kịp mềm mềm ăn thấy ngon trời đất!!
Chuyến xe miền Tây qua phà, có lẽ sắp sửa về tới nhà nên hầu hết hành khách đều thức dậy. Chuyến xe lại xôn xao, ấm áp. Chỗ tui xuống là Trạm dừng chân Thần Tài, chị chủ xe kêu tui chuẩn bị hành lý rồi ra ghế ngoài ngồi, trước khi bước xuống chị hơi hơi cầm tay tui, anh lơ xe thì kêu nhớ nhìn về phía trước…
Tui yêu mấy chuyến xe miền Tây…

:)
Trả lờiXóaBản Ballad Xe Lam
Tôi nhìn em bằng mắt nhìn thuế vụ
Em thả đuôi mắt dài trắng trợn của con buôn
Xe lam chật thế giới này chẳng rộng
Ta thu xếp cùng nhau vui vẻ một quãng đường
Và em hát bài tình ca nhảm nhí
Và tôi thấy những con đường kinh dị
Và đôi ta thoáng chốc bỗng lên trời
Chiếc xe lam cà tàng lướt giữa chơi vơi.
(Thanh Thảo)
Bài thơ thú vị ghê! Thanh kiu chị Mai. Em....khoái:)
Trả lờiXóa