Côn Đảo....chưa nguôi!!
Tội nghiệp tui, vết thương đã lành, da đã liền lại rồi nhưng nỗi nhớ Côn Đảo vẫn cồn cào gan ruột!
Nhớ 'đôi giày chinh chiến' hổng biết có về được với chủ nhân nó hay không từ nơi hải đảo xa xôi - VQG hòn Bảy Cạnh?!. Bạn Thùy nói sẽ liên lạc cán bộ Hòn rồi cầm về cho tui nhưng đó chỉ là lời hứa và tui biết thân biết phận mình nên cũng sơ sơ coi đó là..........lời hứa.
Nhớ...trời đất nhớ cái nồi nhỏ nhỏ ở nhà (trọ) thường hay kho thịt kho cá, đem theo nướng cá thòi lòi nhậu chơi giờ cũng mất tiêu, hai thằng ở chung nhà chưa phát giác ra. Tới lúc tụi nó phát giác chắc tui phải hùa vô cùng đoán già đoán non chắc do...bị ăn trộm :)
Nhớ cái đèn pin mới mua Co op mart, 28k nhỏ gọn, thiết kế đẹp, lớp nhựa ngoài cho cảm giác sẽ xài bền, xài lâu cũng mất. Cây dao nhỏ mấy mùa chinh chiến cùng tui cũng mất. Dao lưỡi mỏng, bén ngọt, cắt trái cây hay cắt cái bánh inh thì thôi khỏi nói. Hình dáng đẹp, dáng người mẫu àh nghen.....siêu mỏng!
Chuyến Côn Đảo...những ngày trăng tròn vo vừa rồi khệ nệ tha nhiều đồ quá!! Lều trại, cần câu, nồi, dao, cồn, đèn pin, và nguyên một hủ nước mắm me nữa. Thêm cái bọc to đùng lá chè xanh bạn Thùy nhờ mua hộ. Tay xách nách mang nên chân què một cái là tui..............KẮN LƯỠI.
Nỗi nhớ thường hay đẹp?!. Thiệt hông trời?! Chắc là hên - xui rồi!. Chớ trường hợp tui - lúc này là xót lòng xốn dạ, là dõi mắt chờ mong cuộc hội ngộ với bạn Thùy.....sắp tới.
Biết đâu lúc đó bạn Thùy vừa gặp tui đã líu lo như hát: "Giày của ông nè....ông kẹ, nồi của ông nè...ông kẹ, đèn pin của ông nè...ông kẹ"
Ông kẹ mừng như lụm được củ gừng ráng mừng thêm, hỏi: "còn con dao người mẫu nữa?! hổng có hả? hả thùy hả??"
Hả...hả? :))

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét