Thứ Ba, 28 tháng 10, 2008

Entry for October 29, 2008




Thấy nhiều yêu thương...

Dượng Sáu chở Cô Sáu qua thăm Bé Chúc, xong trở vô đám ma Bác Hai hồ hởi khoe: 'Tao mới sắm cho Cô Sáu mày cái điện thoại mới, điện thoại kia bả làm mắc mưa hư rồi".Có Dượng là không khí khác hẳn, xôn xao lên, nhiều tiếng nói cười lên. Dượng miệng rộng, nói nhiều nhưng tánh tốt. Từng làm tới giám đốc công ty thủy sản nhưng giờ sẳn sàng mặc tà lỏn chở từng kết bia đi bán.

Ba đi với Bác Tư tui mới nhận ra Ba có nhiều nét giống Bác Tư. Nụ cười y chang, cười hơi quá đà là nhô ra cái nướu, mắt nhìn hông thấy tổ quốc. Ba với Bác Tư ngồi nói chuyện xưa với mấy người xưa, nói về cái thời gian lao khổ cực. Nói về cái tai nạn bị xe hơi 'hun' của Cô Sáu, Ba còn nhớ rõ cái bảng số xe, nói: 'Hồi đó dễ gì thấy chiếc xe hơi vậy mà Bé Sáu nó bị xe hơi 'hun' mới ngặt đời cô Lựu chớ!'

Ông anh con Bác Hai ngồi kế bên tui mà tui có biết đâu, anh nói: 'Nãy giờ ngồi kênh kênh tính đánh lộn rồi đó giờ mới biết là anh em với nhau'. Anh vừa nói vừa cười, tui thì dòm quanh coi còn bao nhiêu người bà con với mình mà mình thì không biết. Chắc là nhiều lắm!

Anh Hai An nói ảnh thức bốn bữa nay, hai đêm trong bệnh viện hai đêm ở nhà. Ảnh nói có một ông Cậu hà, coi như cha hồi nào tới giờ, giờ Cậu mất không làm được gì thì ráng thức với Cậu mấy đêm cho Cậu dzui. Anh Hai từ Cái Tàu lên, anh xốc vác lo chuyện trong, ngoài, bà con xa gần ảnh biết hết.

Có một chú cũng dân Sa Đéc kể chuyện đời, kể chuyện vì sao phải lên tuốt trên Sài Gòn sinh sống. Nghe cái thời nghèo khó của chú mà tui muốn lạnh xương sống. Chú nói, tui nhìn Dũng, Sĩ là tui nhớ liền kệ bao nhiêu năm thì bao nhiêu năm. Giờ vì cuộc sống mưu sinh thi thoảng mới về quê thì cũng về được một hai ngày rồi lên, đâu có đủ thời giờ gặp hết bạn bè cũ.

Cái bàn nhậu mà tui ngồi hơi bị đặc biệt một chút. Ngoài Ba tui, Bác Tư, anh Hai An, Dượng Sáu còn có hai ông bác đã ngoài bảy mươi tuổi. Hai ông uống rượu ngọt xớt, nói chuyện cười chảy nước mắt. Bác Tư tui hỏi: 'Nhìn chú giống giống Việt Anh hay đóng kịch trong nhà ngoài phố, biết giống gì hông? giống kiểu nói chuyện có lưỡi câu...' ông bác nói luôn: 'Thì túi áo tui để sẳn một bọc lưỡi câu nè.."

Tui thích cái kiểu đi đâu cũng ra tuốt sau bếp rửa chén của Cô Sáu. Cô sáu là con gái duy nhất của Ông Bà Nội nhưng đảm đang vô cùng. Bây giờ cô giỏi dang lắm, mần tới chức Phó chủ tịch UBND Thị xã, còn lớn chức hơn bác Tư tui nữa. Ngày xưa Mẹ tui đi đâu cũng có Cô theo, ai mà có ngờ đâu...!!

Tối đó hai anh em Dũng, Sĩ ngủ chung với nhau trong cái nhà trọ bên quận 8. Phải bao nhiêu năm rồi Ba tui với Bác Tư mới lại ngủ chung với nhau như vậy? Nhìn hai anh em người trước người sau, xưng hô thì anh Tư, bé Năm mà thấy lòng vui lạ. Lần trước dzìa Sa Đéc tui đã quên tên rất nhiều người, chỉ biết là quen rất quen nhưng rặng mãi cũng hông nhớ ra cái tên được. Rồi đám ma Bác Hai tui cũng chỉ biết chào hỏi chớ ai là ai thì tui đành phải bó tay rồi!

Có một câu chuyện trong bàn trà trước khi bày mâm ra nhậu. Mấy chú nói chuyện với nhau, giờ chỉ còn tụi mình là chiếc cầu nối cho tụi nhỏ thì tụi nhỏ mới biết nhau. Chớ con anh nó lớn vầy, con tui cũng cỡ đó nhưng tụi nó đâu có biết nhau được. Hồi đó anh em mình chơi với nhau tử tế quá thì bây giờ cũng phải hướng cho tụi nhỏ biết mà chơi với nhau như vậy.

Câu chuyện làm tui...thao thức.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét