Thứ Hai, 27 tháng 10, 2008

Entry for October 28, 2008




Đám ma Bác Hai...

Lần đầu tiên tui tới nhà Bác Hai Vân cũng là lần tiễn đưa Bác Hai ra đi vĩnh viễn. Căn nhà bên hông chợ Rạch Ông tìm dễ ợt vậy mà mấy năm tháng học hành trên thành phố tui chưa một lần tìm tới. Trên đường chạy vô Sài Gòn tui vẫn nhớ ra hình ảnh Bác Hai, cao, gầy, khuôn mặt sáng và hiền queo rất giống Bà Nội.

Kỉ niệm về Bác cũng không nhiều, chỉ nhớ là Bác Hai rất khá giả, về Sa Đéc chơi toàn đi xe con tự lái. Vụ này, hồi đó mấy đứa cháu (có tui) được phen hất mặt lên với đám trẻ con cùng xóm :). Bác Hai ở Sài Gòn từ rất lâu, làm nghề thợ bạc. Cái nghề mà Ba tui, bác Tư tui, chú Tám, chú Chín không ai nối nghiệp ông Nội, chỉ có Bác Hai và Bác Hai mần ăn khấm khá bằng chính cái nghề Ông Nội tui dạy.

Bác Hai là cháu ruột của Bà Nội, mồ côi cha mẹ ở với Bà Nội tui từ nhỏ. Mấy đứa cháu đứa nào mà hiền là Bà Nội hay kêu: 'Bây hiền y chang Bác Hai bây vậy'. Mà Bác Hai hiền thiệt, nhìn mặt đã thấy hiền, dáng người cũng hiền, nụ cười còn hiền dữ nữa.

Hôm qua Sa Đéc lên có Bác Tư, Ba tui, Cô Sáu, Dượng Sáu. Bên Cái Tàu có anh Hai An, anh Được Anh và rất nhiều người mà tui hông còn nhớ tên nữa.

Bác Hai ra đi bình an.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét