
Nhật ký chuyến đi...
Vụ này ngoại lệ nè vì nào giờ đi chơi về tui chỉ viết mấy dòng cảm xúc, úp vài tấm ảnh khoe bạn bè coi chơi. Riêng chuyến đi lần này phải viết nhật ký. Nhậy ký trong....mưa :))
Thứ sáu 24/10/2008: mưa, sáng sớm đã mưa, mưa như trút nước, mưa đúng là hổng nói trước, mấy bữa trước, trời còn nắng tha thướt... :)))
18h 25' điểm hẹn - nhà hát Hòa Bình lại một lần nữa tiếp nhận ca 'nuốt dây thun', ca này cấp cứu hết 30 phút.
19h.. xuất phát...mưa, mưa tầm tã. Báo hiệu một 'đoạn trường nhục' cho tui - đeo kiếng cận bên 2,75, bên 3 độ.
Một tai nạn nhỏ trên đường đoạn qua địa phận tỉnh Long An, dù đã bóp hết thắng tay, dzậm hết thắng chưng chiếc xe tui (phe ta) vẫn đun vào đầu chiếc xe đang nằm dài ngoài đường trước mặt (phe địch). Kết quả, một lát sau phe địch có một xe hai mạng ướt nhẹp rượt theo xe tui đòi....công ní :)
Điểm đợi đầu tiên là bùng binh ngay nghĩa trang liệt sỹ, từ SG chạy ra đây có tí tẹo nhưng vì trời mưa, nhiều xe, điện thoại tui nó rung liên tục tưởng đâu điện thoại mắc mưa cũng bị....cảm.
Điểm đợi thứ hai ngã ba Trung Lương --> ngon lành
Điểm hẹn thứ ba ngã ba An Thới Trung cũng ngon lành
Ăn khuya Bắc Cao Lãnh, qua được bên kia sông thì cũng đã sem sém 12h. Nhóm 1 đã tìm được chổ cho một bầy chim cò 38 mạng tá túc. Nhóm 3 xuất phát lúc 21h nghe đâu đã qua Trung Lương hồi nãy rồi.
Điện thoại lại run, babyvn giọng the thẻ xe kevincc bị...xì. Khuya lơ khuya lắc kêu cửa vá xe dưới ánh sáng đục mờ của cái đèn sạc. Tui dựa lưng vào mấy bao lúa giống âm mưu chợp mắt. Điện thoại run (cái này cúm chớ hông phải cảm thường rồi) Tiến trụi nói không biết đường đi, yonme la mày tính dẫn đường qua tới Châu Đốc hả, Khôi mập gọi nhỡ. Ăc ăc, thì ra mấy cha ngủ gục :)), cái bảng chàm vàm chỉ đường đi bắc An Hòa mấy cha hông nhìn, cứ đâm thẳng một đường đi đâu tuốt qua Chợ mới. (Vụ này cười như đang ngủ mớ)
Điểm đợi không có trong dự tính là Bắc An Hòa, gặp nhau kừ như...ma nhập. Bến phà bữa trước tui tới có bán xôi cuốn bánh phồng giờ hông thấy bán...buồn nửa tháng :(
Tới nhà nghỉ đâu cũng một hai giờ sáng, Mít xuống đón, Vaga, Chipcon, bé Loan mặt mày ngái ngủ lần lượt xuất hiện. Ai nấy lẹ lẹ lấy phòng, cố vớt vát được giấc nào hay giấc nấy.
Tui cũng lẹ lẹ leo lên giường, nói vài câu với anh Trungle, anh Cường 1102 xong cũng ngáy. Điện thoại run, Khôi mập hỏi chổ ngủ cho nhóm 3. Tui bùn ngủ khiếp đảm chỉ nhớ được cái phòng trống là phòng 402, xong mặc cho Khôi mập kêu gào biểu thu xếp dùm chổ cho 2 bạn nữ.
Mới hơn sáu giờ sáng điện thoại lại run, đầu dây là anh Nguyễn Tấn Bông - chủ căn nhà trên đỉnh Mồ Côi. Thôi rồi giấc ngủ :(((
Chưa bao giờ cái điện thoại hoạt động hết công suất như lúc này.Tháng này chắc được bộn tiền từ mấy cuộc gọi đến:))