Sống chung với "đỉnh"
Đời sống đô thị bây giờ nhiều thứ đã đạt "đỉnh". Đỉnh lạm phát, đỉnh sập nhà, thủng cầu, đỉnh kẹt xe,đỉnh triều cường, đỉnh tăng giá...Chúng ta tự dưng thấy mình đứng chênh vênh, chót vót.
Phải tập sống chung thôi!
Người bạn miền Tây thông tin "mùa nước nổi", lũ miền Tây năm nay...kém vui - nước lũ không nhiều, cá không nhiều. Tụi này quen "mênh mông Đồng Tháp", hổm rày chưa nhằm nhò, ngó...chán!. Tôi thông báo "thành phố mấy hổm rày thấy...ngán! Đỉnh triều cường cao nhất trong 48 năm qua, dân thành phố vùng ven, quận này quận nọ thành...chồm hổm hết ráo, không có cá chỉ có...rác trôi đầy ngõ, đầy nhà...Lũ miền Tây "sang chỗ" cho thành phố rùi!".
Buổi tối ngồi ở Tân Cảng, nhà hàng khu giải trí vẫn đẹp với thảm cỏ xanh mướt ngày thường. Đêm nay mặt sông Sài Gòn duềnh ngang tầm nhìn và khu ăn uống nước mênh mông nhấn chìm cả bãi cỏ xanh. Nhân viên nhà hàng quần xắn gối, lội nước bưng bê phục vụ khách. Có người than: "Chưa năm nào nước lớn cỡ này!Bán buôn khổ quá!". Tôi bảo: "Cứ chơi chung với nó là thấy bớt khổ - ngày nào trong tháng triều cường thì ngày ấy ta mở "ẩm thực mùa nước nổi", khách ngồi chồm hổm trên ghế giữa mênh mông nước, phục vụ lội, hay bơi xuồng ắt sẽ thú vị. Cái gì lạ mà không khoái, "ý tưởng" kinh doanh với triều cường đó, làm đi các chú!".
Đấy chỉ là nói vui.
Trở lại những "đỉnh" dễ làm thần kinh nổi điên. Nắng chang chang, khói xăng mù mịt, mồ hôi tầm tã trong đám kẹt xe. Mưa xối xả, nước ngập quá gối, xe chết máy vẫn...không nhúc nhích được trong đám xe kẹt, bó tay! Ngửa mặt vuốt nước mưa mà kêu trời!
Vậy chỉ còn cách tập thiền, hành thiền giữa đám kẹt xe đi thôi. Tâm bất động, người bất động, xe bất động - chấp hết! Thế lại sống khỏe sống vui. Nổi điên, nổi cáu chỉ có nước tổn thọ.
Giữa những "đỉnh" của "đỉnh" bỗng thấy thương cái chú văn thư của những cơ quan: đưa công văn, đưa báo biếu, đưa thiệp mời...mỗi ngày phải tìm cách thoát ra như kiến bò cành đa cụt. Mặt mũi đỏ gay vì nắng hay tái nhợt vì mưa, tèm lem vì khói bụi. Có chú vẫn cười toe. Hỏi: "Thiền à?". "Không! Thiền thiếc gì em, bác ơi! Công việc không làm tốt, cuối năm mất khen thưởng - thế thôi!...".
Cứ sống với "đỉnh" - sợ gì nào!
ĐỖ TRUNG QUÂN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét