Thứ Năm, 7 tháng 8, 2008

Entry for August 07, 2008




Sáng nay Sa Đéc gọi điện, mới sớm bửng điện thoại đã rung cái nhạc chuông quen thuộc. Hỏi Sa Đéc thì biết ở bển giờ mới có hơn bốn giờ chiều.

Dù là đang còn ngái ngủ tui cũng kịp nhận ra đó là giọng của thím Tám. Từ bữa sang Mỹ tới giờ chắc 'lu xa bu' với hoàn cảnh mới, môi trường mới (cái tô lét mới) nên mãi tới bữa nay chú thím mới gọi điện được cho mình.Cũng vui lắm, tui hỏi thím: 'Chú Tám còn nhậu nữa hông?' Thím nói hết rồi, bên này làm túi bụi, về tới nhà là đã tối hù, tắm rửa cơm nước xong thì cũng tới giờ chui vô mùng...ngủ.

Chú nói năm sau sẽ về, cả gia đình có thể sẽ phải chia ra thành hai lần về nước. Mau quá, thời gian mau quá mới hồi bữa tiễn chú thím đi giờ vài tháng nữa đón chú thím về trong một nhân dáng khác.

Thằng Hiếu nghe đâu mập ra, bé Hạnh thì thi thoảng có chát chít, chú Tám mà hổng nhậu thì cũng đẹp trai số dzách?!. Chà, có thím Tám chắc là hổng có thay đổi đây, vì qua bển thì cũng ở nhà mần bà nội trợ.

Chuyện Sa Đéc sẽ về mới nghe đã thấy mừng rơn trong bụng!

Há há

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2008

Entry for August 06, 2008




Ai mua bình bát.................hôn...

Hông ai mua hết, trái bình bát không còn ra chợ nữa?!! Món ngon thời thơ dại.....bập bênh...bập bênh...

Photobucket

vụ án nuốt hột bình bát cũng hay lắm nghen! Vì mấy người lớn ưa 'hù' tụi con nít (trong đó có tui) lỡ giành ăn với nhau......nuốt hột:

'chết cha chưa!, mai mốt dưới đít mọc lên cây bình bát cho coi'

Photobucket

trái này chín mùi rồi, thơm phức rồi, bẻ về dầm chung với đá, đường.....ăn

tha hồ mà..........mõi miệng.

Photobucket

Entry for August 06, 2008




Sắc màu chợ quê

Mưa đêm trước

chợ sớm mai

có ếch

Photobucket

mấy con ba khía mặn quằn

thêm tỏi, ớt, chanh, đường

để càng lâu ăn càng...bén

Photobucket

cà tím nướng mỡ hành

nóng ran, ngọt lành

Photobucket

khoai mỡ

bằm mớ tép rong

nấu nồi canh

canh ngọt tận đáy lòng

Photobucket

đọt nhãn lòng

luộc

chấm nước cá kho

ăn ngon, ngủ ngon

hết biết

Photobucket

nãi chuối sim

đợi chín mùi

nạo trái dừa khô

nấu nồi chuối chưng

ăn chơi bữa trời mưa

thì sang khỏi nói

Photobucket

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2008

Entry for August 06, 2008




CHỢ NHÓM BÊN ĐƯỜNG
Bút ký
Nguyễn Ngọc Tư

Giống như đống lửa rơm nghi ngút khói bên đường, những cái chợ nhỏ làm ấm lòng kẻ giong ruổi trên những con đường đầy bụi và sương, nắng và gió.

Chờ đợi ngót hai mươi lăm năm sau chiến tranh, Cà Mau mới có đường về 5 huyện. Những con đường còn hoang vắng, thô sơ. Một mình một ngựa... nổ chạy rong chạy ruổi lóc cóc xuyên qua những cánh đồng gốc rạ tươi thơm, hai bên đường là bờ sậy, bờ chuối rậm rì. Làng quê yên ả. Những ngôi nhà im sẫm buổi sớm mai. Người lớn ra đồng, trẻ con ngồi học ê a bên cửa sổ, mấy con chó cò lông vàng lem luốc vừa ngửa cổ sủa rân trời vừa rối rít đuổi theo đằng sau xe, lòng tự dưng thấy lạc lõng, cô độc lạ lùng. Rồi chợ, chợ trước mặt, ôi ấm lòng làm sao những ngôi chợ nhóm bên vệ đường.

Chợ lúc nào cũng nhóm ngay đầu cầu, trước cơ quan xã hay đầu cống đá vào xóm kinh. Như người phụ nữ chân quê, chợ nhỏ nhoi, hiền hậu, trầm tính dịu dàng. Mấy rổ hàng con con, mười người phụ nữ tay lấm áo lem ngồi với nhau là thành chợ, đông nữa, hai ba mươi người cũng gọi chợ. Không cần lặn lội khuya lơ khuya lắc như đi chợ thị xã, cứ chờ cho sáng ra bắc nồi cơm lên bếp cái đã, rồi đủng đỉnh xách hàng ra chợ. Đã hiểu nhau về hết thảy nỗi nhọc nhằn nên người mua không nặng nề mặc cả bon chen, người bán cũng chẳng đanh đá chua ngoa như kẻ chợ, hình như chợ họp chỉ để trao đổi, san sẻ với nhau những gì mình có. Bán đi những trái dừa khô để mua lại mớ rau càng cua về trộn dầu giấm chấm mắm kho. Bán mấy trái khổ qua đắng để mua ít đỉnh cải bẹ xanh về nấu với mớ cá rô mề mới giăng tới được sáng naỵ. Cả cá, cả rau cả trái đều bán theo mớ, hiếm hoi lắm có dì có được cây cân đòn loại 12 kg, trái cân lò dò đặt lên cái đòn đã mòn những khía, tỏ con mắt cũng không biết số ký nằm đâu. Ôi, có hề gì chuyện nặng nhẹ đong đo, lòng người ta tin nhau đầy ắp kia mà. Buổi sáng sao mà dậy mùi thơm nồng hăng của rau húng lủi, húng cây, rau cần trục, cần rừng. Bày ra đó, không phải chăm chăm trông chừng hàng hoá, chị em chụm lại rôm rả với nhau chuyện chồng con, chuyện làng xóm, ruộng lúa, vườn cây... (chuyện xóm quê mà, nói biết chừng nào cho hết). Thành ra chợ không chỉ bán gà, bán cá, bán rau củ trong vườn nhà mà còn gửi gắm thông tin cho nhau nên chợ ít người mà vui, mà thắm đượm nghĩa tình cũng vì lẽ đó.

Chợ không chỉ độc đáo vì bản sắc bình dị, nó còn độc đáo ở những mặt hàng mà nó bày ra. Thì mớ tép rong ôm một bụng trứng xanh rờỉ còn ướt rượt nước mới cất vó từ dưới kinh lên đó, thì mớ cá lòng tong, lìm kìm, cá mè con con nhảy tung nhảy toé, nhảy đến tróc lớp vảy óng ánh ra, thì kìa, rổ trái giác trái tròn tròn, bóng mẩy như viên đạn cu ly, rồi những cọng năng trắng muốt thơm ngai ngái mùi bùn, mùi nước lên đồng... Những thứ này, ở thành phố có thèrn cũng chịu thua, có lang thang hết chợ này sang chợ khác tìm kiếm tảo tần chưa chắc có.

Trên những con đường mới mở còn lơ thơ nhà, lơ thơ hàng quán, đi một đoạn xa ơi là xa, thèm hơi người thì gặp chợ, hỏi làm sao không vui. Qua chợ bên đường, lòng nghĩ, thôi, làm như mình chưa biết gì về luật giao thông, không nhóm chợ nơi đây thì nhóm ở đâu bây giờ, đường sá chờ mấy mươi năm mới có, phải kéo nhau ra đó ngồi buôn bán, phô bày bộ mặt tươi mới của nông thôn, tiện thể dòm xe qua lại cho vui chớ. Bây giờ có kéo nhau xuống đập dưới kia mà nhóm chợ, anh bạn mình làm sao mà trông được cái cổ cao cao, cái cuời giòn tan, tươi tắn của cô nhỏ bán hàng, rồi nhớ hoài, nghe ngọt ngào hoài? Thì ra giữa những quãng đường xa ngái, chợ còn có nhiệm vụ là nhóm lên một bếp lửa đời, cho cuộc hành trình bớt xa đi.

Tôi lần nào qua chợ cũng giật mình, làm như gặp lại người nào đó, mà lâu lắm rất quen nhau. Hình như má, hình như chị, mà hình như giống hệt mình đang ngồi đó, quanh mình ngọt ngào buổi sớm mai trong.

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2008

Entry for August 05, 2008




Câu chuyện chuồn chuồn

Bắt chuồn chuồn + cho nó cắn ngay trân rốn = biết lội. Câu chuyện hồi nhỏ hình như tuổi thơ đứa nào cũng có, cũng lận lưng quần mang theo tới lớn.

Photobucket

'Chuồn chuồn ớt, trưa hè nóng bức, bắt đem cắn rốn tập bơi'.

Câu hát này phải nghe đúng Ngọc Khuê hát, ngún nguẫy hát, đong đưa hát. Cái giọng giả thanh lạ lẫm ngày đó làm nổi lên một dòng nhạc mới - dòng nhạc dân gian đương đại.

Photobucket

và bài học thời tiết:

'Chuồn chuồn bay thấp = trời mưa

bay cao = trời nắng

bay vừa = trời râm'

Photobucket

Entry for August 05, 2008




Kiên Giang............Hoa đồng nội

Bông móng tay.......

còn đọng mấy giọt sương

mọc sân trước

ngôi nhà mấy mươi năm

Tắc Cậu.

Photobucket

Bông Tra.......như chiếc chuông màu đồng

cụp xuống buổi chiều Tắc Cậu

Photobucket

Bông rau dừa........

Đọt non ăn với mắm kho

vừa giòn vừa ngọt

Photobucket

Bông tỏi.....

hàng rào nhà ai tròn tròn giàn bông tỏi

tên do mùi mà ra?!

Photobucket

Bông Tràm.....

rung rinh trong gió

vụ cháy rừng còn đó

âm ỉ!!

Photobucket

Bông súng trắng...

trong nắng

.....trắng

Photobucket

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2008

Entry for August 01, 2008




Kiên Giang............bông so đũa rụng!!!!

Sáng giờ máy tính HƯ. Sửa giờ mới xong, lẹ lẹ mở liền Yahoo, vô lụm được hai câu thơ của kình ngư Bành Đức Duy gởi:

'Ngày mai trong đám ăn chơi ấy...

Có kẻ mê làm bỏ cuộc vui'

Vậy là điện đã không cúp, và bạn nhậu của tui đã không thể đu cùng tui chuyến này. Tiếc đứt lưỡi!!

Chát chít một chút cũng kịp sổ mấy câu vọng cổ trong tuồng Tô Ánh Nguyệt"

"Đừng thở than cho hoàn cảnh....Chuyện chúng ta bây giờ phải nói là trong lúc ông đi cày thì tui hổng có bạn nhậu cũng phải xách đít dzìa dưới Kiên Giang..."

Vậy là kình ngư Bành Đức Duy không đu cùng chuyến này như dự tính. Ổng cho chim cò leo cây so đũa dzồi.

Rung cho rụng bông chơi!

Ba khía!