Tự nhiên...
tự nhiên dạo một vòng box du lịch, dạo thiệt lâu, ghé hết topic này tới topic kia rồi coi lại gần hết chín mươi mấy trang Hoa thơm bướm lượn. làm thèm ra Hà Nội quá trời, thèm gặp lại quá trời người quen, thèm được uống bia hơi với ngọn susu xào, thèm được í ới báo tin: "em, tui, tuấnds đang ở Hà Nội nè" quá xá..
úp lại bài thơ của B trưởng - Dũng guita9, một cảm xúc từ chuyến chinh phục nóc nhà Đông Dương - đỉnh Fan sipan tháng 9 năm 2006
Tặng cả nhà mấy câu thơ vụng:
Hố xí bệt và la va bô rửa mặt
Ta lại là chú chim trong lồng sắt
Nhịp quay đều: làm việc-kiếm tiền tiêu
Ôi nhớ biết bao là những buổi chiều
Quân đoàn Bướm rộn ràng ca hát
Ta nhớ vị dâu rừng chan chát
Vầng kim ô khẽ với ở trên đầu
Sẽ còn phải rất lâu, rất lâu
Mới có lại những phút giây như thế
Ba lăm con người- dường như có thể
Đốt cháy mình trong ngọn lửa tình yêu
Chẳng bao giờ anh quên được em đâu
Cô gái Fansipan e ấp cùng mây trắng
Chào em nhé, gửi nụ hôn theo nắng
Nơi phồn hoa, anh nhớ thế- núi rừng…

The thi phai cham ra HN hon di bac nha :)
Trả lờiXóaThế thì chuyển ra HN làm việc 1 tgian đi nhỉ, đi hết miền Bắc rồi lại quay vào, như tớ đây này ;;)
Trả lờiXóaMoon: hihih, vụ này hay nè Moon ơi! :)
Trả lờiXóaHoài: uhm, nhớ Hà Nội lắm lắm luôn rồi!
Tho hay va thu vi phet :) Vao blog nay thong qua blog cua Phe`n :D
Trả lờiXóaUhm, bài thơ này là của B trưởng nhóm leo Fan Hoa thơm bướm lượn viết tặng cả đoàn. Lâu thiệt lâu đọc lại vẫn thấy hay và nhiều xúc cảm. :)
Trả lờiXóa