Chư Yang Sin 22/03/2009 xuống núi
Tuột dốc được vài bước thì gặp được nhóm kế tiếp tiến lên đỉnh gồm Quang bizzi boy, Phèn, Lê, Hà Trọc, Hà Trần, Liên, Tiến Trụi. Đây chính là những người cuối cùng lên đỉnh 2400 vì Minhbt và cgị Quỳnh cuối cùng đã bỏ cuộc.
Chặng từ đỉnh 2400 xuống cũng không hề dễ chịu chút nào khi mười đầu ngón chân cộng thêm cái đầu gối lúc nào cũng trong tư thế tập trung cao độ. Về phần tui, vì hồi nào tới giờ cực chẳng đã lắm mới đụng vô đôi giày bata (hai lần leo Fan trước tui đều xỏ sandal lên đỉnh)nên giờ đây lê bước nào là ê chề bước đó. Giải pháp xuống núi bằng mông hay sử dụng hết hai tay hai chân, kiểu chó, kiểu khỉ, kiểu mèo gì cũng được lôi ra thực hành hết.
Lê lết gần hết quãng đường lên đỉnh thì ông trời ổng phun cho vài hột. Lúc này đã tới được sát bên chổ hạ trại đêm qua với hiện trường là một đống balo + một porter dzỏm Cư Pui ngồi đợi sẳn. Nhóm trước gồm anh Dũng, anh Tâm, Phương, chị Quỳnh, Minhbt đã xuất phát xuống điểm hạ trại cuối cùng trước rồi.
Tui nhận nhiệm vụ ở lại đợi nhóm sau cùng với porter dzỏm Cư Pui phần vì chưng kẳng giờ đây nó muốn đình công hết rồi, phần nữa là vì hai tiếng "Trưởng đòan" lúc này sao......thơm phức
Rồi nhóm cuối cùng cũng xuất đầu lộ diện, trước đó là những âm-vang-tiếng-người nghe rõ ràng là đang tiến gần về phía mình mà mình thì hú hét kêu Quang ơiii, Phèn ơiiii, Tiến trụi ơiii, các thể lọai ơi cũng không tìm đâu ra một tiếng ơiii đáp lại. Chuyện này tui sém giận mấy bạn nhưng vì thấy mấy bạn hồn nhiên quá nên.....thôi
Tiếp theo thì tui không nhớ gì nữa hay đúng ra là không ấn tượng gì nữa ngọai trừ câu chuyện Tân bị lạc đường lần thứ hai lúc từ đỉnh xuống, chuyện tui cất đôi giày bata Asia 47k vô balo đi kẳng không, bé Liên sau phút giây huy hoàng trên đỉnh giờ đang cố lê từng bước gương mặt thì thần khí bay đâu hết ráo và rừng già Nam Tây Nguyên đang từ từ chìm vào màn đêm tĩnh mịch
Đèn pin được sử dụng hết công năng, anh Trường chắc là khó mà quên lần đầu tiên xuyên rừng Chư Yang Sin trong màn đêm tăm tối. Con người vốn biết tự vỗ về mình dù chỉ là câu chuyện ma cụt đầu dung dị, mấy vần thơ con...vắt hay vài tiếng cười lộc cộc xổ ra để nghe đêm đỡ đen hơn, bước chân đỡ lạnh hơn..........một chút.
Tiếp tục tui lại không nhớ gì nữa ngòai mấy em Vắt đang say sưa hút máu trên bàn chân. Nghĩ là giống Vắt năm xưa nên tui cứ để yên, cho nó tha hồ no say đi rồi lăn ra ở đâu đó trên rừng, tha hồ mà sanh sôi nảy nở. Chớ ai có dè đâu mấy em này chính là nghiệt chủng Vắt xanh, một năm về trước chúng từng không biết sợ ai nhảy tót lên đầu, chui ra đằng sau ót anh Toản (kiểm lâm CYS)làm cho một phát về tới thị trấn Krông Bông còn không thôi ngưng chảy máu.
Rồi anh Trường tự nhiên đột ngột dừng lại le đèn pin phát hiện ra nguyên một con rắn ốm nhách, xanh lè đang đu ngoằn ngoèo trên cành cây nhỏ xíu. Lúc này tui bắt đầu có ý nghĩ cọp, beo, sư tử hay voi cũng không làm tui sợ bằng mấy em thanh xà, bạch xà này. Qua khỏi chổ con rắn nằm hình như bước chân cũng nhanh hơn chẳng mấy chốc nhận ra ánh lửa hồng phía đằng xa đang chấp chới.
Về tới nơi hạ trại cuối cùng còn được nghe thêm câu chuyện rùng rợn có nguyên con rắn cạp nong dài chừng nữa thước sém chút đe dọa tính mạng một trong những người anh em chúng ta. Rừng Chư Yang Sin lúc này quá đủ đầy cho một chữ ''rừng'' xanh thẳm.
Sau khi được bạn Phèn sơ cứu mấy vết Vắt cắn xong là tiết mục ăn sinh nhựt bạn Cà Mau - Khôi mập.
2..........3........dzoooooo

CYS của bác chả thấy hấp dẫn, i em ứ thèm! Khà khà!
Trả lờiXóathèm là được àh 8 ku chu. đồ nhát hích. ặc ặc
Trả lờiXóa