Đa Mi và vũ điệu cỏ, lau...
kỳ cục, mỗi khi lang bạt trên mấy nẻo đường rừng núi bắt gặp mấy bụi lau, mấy vạt cỏ mây rung rinh trong gió tui như gặp lại một người bạn, như nhận ra một hơi ấm. núi rừng chắc sẽ cô đơn lắm nếu thiếu mấy bờ cỏ lau ra hoa trắng nhuốt, mấy triền đồi sẽ trơn trụi tới chừng nào khi không có sự hiện diện của mấy bông cỏ mây cong cong sớm chiều.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét