Thứ Tư, 31 tháng 10, 2007

Entry for October 31, 2007

sáng nay trời bổng chuyển lạnh.........nhìn lại hai tuần qua hơi bị nhiều sự kiện "ăn chơi thôi"...

Đầu tiên chúc mừng Sếp mẹ tròn con vuông - heo vàng 3kí.

"Dẫn độ" cán bộ Công ty về nhà thẩm tra lý lịch trước khi và Đảng.

F117 vào Nam thăm nhóm Xì Gòn tới 3 người (bác Hà buồn, Dương,anh Tú) vui thiệt vui.

Hoa thơm bướm lượn đầu cầu Hà Nội làm độ thịt chó thì đầu cầu Xì Gòn cũng ham hố ăn theo mần độ Làng nướng Nam Bộ vui hết biết vui luôn.

vài hình ảnh đầu cầu Hà Nội (copy của bác Hoài)

anh Sơn Coco.........kiểu này sao giống y chang lúc hát nhạc vàng với Tuấn guide trên dãy Hoành Liên Sơn quá

chị Sơn Coco.......một nhan sắc của Hoa thơm bướm lượn

chị Lêchua........huyền hoặc quá hén..........coi bộ cũng nhá nhem Mai Siêu Phong lém àh.

B trưởng....chỉ huy tổng tiến công vụ thịt chó lần này

anh Tuấn Atrưởng A1........xỉn chưa anh???

Sơn "chim cò".........nhìn lạ hoắc

em Vân xinh......càng xinh

"Ước gì tui ở đây giờ này............

....................Ước gì tui ngồi đây giờ này"

Tuần trước thì "NHẢY ĐÁ CỰC ĐÔNG"..............thì tuần rồi lang thang lục tỉnh miền Tây "MÙA NƯỚC NỔI"

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2007

Entry for October 29, 2007

Điểm gãy

Tôi dừng chân ở một cuộc trình diễn nghệ thuật sắp đặt lớn mang tên "chia cắt".

Người ta dựng mảng rào ở cuối một nhịp cầu nhỏ, trên đó, họ buộc oằn những mảnh vải bạc màu. Chữ trên hàng triệu mảnh vải cũng phai những lời khấn nguyện hòa bình, sum họp, những dòng nhớ thương khắc khoải. Một cây cầu khác rơi mất nhịp ở hai đầu đứng chơ vơ trên cánh đồng hoang vắng trải rộng đến một con sông, bên kia sông là một dãi núi xa mờ.

Một tháp chuông với những cái diềm mái trang trí theo kiểu cổ, vài đại tự bản xứ mang nghĩa "Hòa Bình". Một đầu tàu kéo theo mấy toa hiu hắt hướng về Bắc. Đài quan sát hướng dãi ống nhòm về Bắc. Những ánh nhìn vọng về Bắc... Trong vòm cây, bài hát thương nhớ Bắc réo rắt nao lòng. Và như một chi tiết tinh tế trong cuộc trình diễn đó, vài em bé thót người, nhón chân, đu trên cái ống nhòm. Tôi đứng giữ máy ảnh giữa mưa rơi lắc rắc để ghi khoảnh khắc em nhìn về phía núi. Bỗng thấy cuộc trình diễn này biến tôi thành một chi tiết mất rồi. Thấy mình là một cây kim trong cái la bàn, cũng ngẩn ngơ đau đáu run rẩy về phía Bắc.

Dưới đồi, hồ nước nhân tạo mô hình bản đồ đất nước Triều Tiên (trọn vẹn) bị mùa thu trải sương mưa lên mù mù, ủ ê, lạnh buốt. Có thể mưa cũng là chi tiết trong cuộc sắp đặt. Như tôi, những em bé kia, như hàng ngàn người có mặt ở đây trong ngày thu buồn bã này. Cảm giác mưa cũng gãy, cũng bị chặn lại ở bên kia núi, bên kia biên giới.

Người ta làm mọi thứ trông thật tinh tế, đến từng chi tiết nhỏ. Cả hàng rào kẽm gai, cả người lính canh đang khép cổng cũng làm cơn đau nào đó cuộn lên trong tôi. Sắc nhọn. Của một cánh đồng không gieo trồng, một dòng sông không trẻ chăn trâu trầm nghịch, một cây cầu dang dở, một đoàn tàu đã hơn năm mươi năm không lăn bánh, tháp chuông cũng từng ấy năm chưa được ngân lên hai tiếng hòa bình. Ở đây dường như không có gì sống đúng bản chất của nó, kể cả những con người-chi tiết đang có mặt nơi này, cũng kìm nén, ấm ức, ngột ngạt. Cũng buốt nhứt cái nỗi niềm nhớ thương những người thân mà không được gặp. Cũng thấy cái biên giới này là vết thù vô lý, nhưng không ai biết cách, không ai dám vượt qua, và chấp nhận sống cùng nó, đau đớn cùng nó.

Cuộc trình diễn bắt đầu từ năm 1953, nửa thế kỷ sau, khi tôi đến, bối cảnh có nhiều thay đổi. Một khu vui chơi giải trí được dựng lên. Dãy hàng quán bán thức ăn và đồ lưu niệm. Người bạn tôi ái ngại, xây công viên làm chi vậy trời, chổ này đâu phải chổ chơi. Ai lại vui chơi trên chính vết thương hở miệng của dân tộc mình ?!

Nhưng người ta vẫn sắp đặt ở đây những nụ cười, những tiếng reo vui. Nhiều đôi trai gái thầm thì yêu thương trên ghế đá cạnh lối đi. Đám trẻ con chạy giỡn bên đài phun nước. Vài gia đình bày thức ăn trên bãi cỏ quây quần dùng bữa chiều. Và những chi tiết sắp đặt này vẫn sắc nhọn, gây đau như mãng rào cầu nguyện, hay dòng sông, cánh đồng...

Vẫn nằm trong một kịch bản xót xa về những lát cắt, giữa quá khứ và hiện tại, giữa nhớ và quên, giữa chiến tranh và (ảo tưởng) hòa bình. Đâu đó, người ta bắt gặp cảnh đứa cháu gái đang lim dim mắt ngún nguẩy theo điệu nhạc từ cái ipod đeo trên cổ, trong khi người bà lụm cụm đang níu mãi cái ống nhòm nhìn về phía núi. Bên kia dãy núi đó, có những người thân thuộc, ruột rà của bà, có một phần đất nước. Cô gái trẻ không quan tâm điều đó, cô hoàn toàn không có ký ức với những gì thuộc phần đất xa xôi kia. Tôi cũng không, nhưng vì tôi liên tưởng đất nước từng bị chia cắt của mình nên mới thẩn thờ.

Giữa cơn mưa chiều, tôi buộc mảnh ý nghĩ của mình lên mảng vách oằn những lời thương nhau, với nguyện ước, cầu mong những dòng nhựa ứa đau dai dẳng cho cuộc chia cắt này sớm một ngày khô. Đồng loại tôi kéo chéo áo mà lau nước mắt sum vầy./.

NGUYỄN NGỌC TƯ

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2007

Entry for October 23, 2007

VÀI HÌNH ẢNH ĂN CHƠI CÙNG MẤY ĐỨA BẠN DƯỚI QUÊ.........tàng xe 66 hén

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

TÊN BÒ CẠP VÀNG LÀ DO Ở ĐÂY TRỒNG NHIỀU BÔNG BÒ CẠP VÀNG NHƯ DZẦY

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

SÔNG NƯỚC BAO QUANH................MÁT DZE KIU

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

DỪA NƯỚC

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

YÊU THIÊN NHIÊN MỘT CHÚT

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

VÀ...............RƯỢU DỪA

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2007

Entry for October 19, 2007

Tới giờ tôi vẫn mắc cười khi chợt nhớ ra hai câu thơ kiểu ống tre như dzầy:

"Đã là bạn suốt đời là bạn...

Đừng như sông lúc cạn.....lúc đầy"

Mắc cười là giở cuốn LB đứa nào ra cũng thấy bản mặt hai câu thơ này hiện diện. Cái việc viết LB ngẫm lại thấy cũng thiệt hay. Nó như một nhân chứng thời gian cho quãng đời đẹp nhứt của mỗi người.

Ngây ngô lắm, hồn nhiên lắm, mơ mộng cục bộ nhưng cảm xúc là chân thành. Vì thế mà lật mấy chục trang thì vẫn tinh khôi một màu cảm xúc như thế."Chúc bạn được nhiều thành công trong tương lai hay chúc bạn đạt được những gì bạn mơ ước....Thành công trong mọi lãnh vực trong cuộc sống........"tàng những lời chúc tê lòng.

Ờ thì nhớ lắm (nhứt là bữa nay)......Nhớ đám con gái buộc hai tà áo dài trắng lại thẳng cẳng móc cầu, sau giờ thể dục là chạy ào ra cổng nhai đá bào rạo rạo. Nhớ lần cả đám hè nhau đạp xe đạp gần 40 cây số chỉ để ăn mỗi đứa chén rưỡi cơm (vì đông quá cơm nấu không kịp luôn) ở nhà Nội thằng bạn. Mấy hôm chủ nhựt kéo nhau đi tắm sình ở cái cồn mới nổi, tắm tới môi thâm mới thôi.

Nhớ lần lớp dự thi hóa trang vở "Hai bà trưng" đóng một lúc 3 vai, chạy ra chạy vô giống hệt sao dzậy đó. Và nhớ cái lần mấy thằng tập tành uống rượu, mặt mày đỏ ké phải nhảy ùm xuống sông cho mặt nó nguội bớt.

Nhớ ngôi trường dấu yêu có hai cái hồ hình vuông như anh em sanh đôi, trong hồ mọc đầy bông súng, đám con gái khoái lắm hay ra ngồi chổ mé hồ vói tay vịn bông, chụp ảnh...

Nhớ ve sầu ông thầy chủ nhiệm lớp 10,11A4 với một quyết định tàn nhẫn tiễn 7 đứa tui sang lớp 12A khác, lý do học kém (hay là hổng đi học thêm nhà thầy hả thầy???). Giận thiệt giận Thầy, để rồi mãi mấy cái Tết sau mới tình thôi xót xa mùng 3 qua Tết Thầy.

Nhớ những lúc tan học, cuốc bộ được vài bước là có đứa kêu cho quá giang về, và mình phải chở nó. Nhớ để rồi thấy hai câu thơ kiểu ống tre này cũng hay thiệt.

"Đã là bạn suốt đời là bạn...

Đừng như sông lúc cạn..... lúc đầy"

Dzậy đó, thỉnh thoảng trong một năm cũng giở LB ra coi lại mấy lần. Thiệt mắc cười quá./.

Entry for October 19, 2007

Rời cầu Cần Thơ............qua cầu Mỹ Thuận (chỉ tối CN mới bắt đèn àh nghen!!!)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Entry for October 19, 2007

Mấy đứa cháu cưng của cậu Tuấn...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thương con nhứt nhà há Ngọc Nhi...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2007

Entry for October 17, 2007

Đẹp kiểu quê nhà

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Entry for October 17, 2007

Mâm cơm nhà tui: NGON BÁ CHÁY BÙ CHÉT

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Kăng bụng xong phê tại chổ luôn.........Dzậy mới được chớ.........Dzìa quê mà

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2007

Entry for October 17, 2007

Đường quê...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Entry for October 16, 2007

Quê nhà................DÒNG HỌ SEN

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Búp màu trắng nè...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2007

Entry for October 16, 2007

Xe đêm

TT - Má dặn đi xe nhớ đừng ngồi trước, phía trước nguy hiểm lắm, nhưng cũng đừng ngồi mị đằng sau, cũng... ghê.

Có người buồn cười, những vụ tai nạn nghiêm trọng gần đây, trước sau gì cũng tan nát. Trời kêu ai nấy dạ. Má nổi quạu, mình phải tránh cái chỗ ông trời hay kêu chớ.

Vậy thì ngồi giữa. Có một chỗ núp ông trời nên chịu cực tí, chân không duỗi thẳng được, băng ghế chưa đến một sải tay nhưng chen chúc đến bốn người. Một bà già, một chị phụ nữ dẫn theo đứa con chừng 10 tuổi dồn người thứ tư ép sát vào thành xe. Mỗi khi muốn xoay trở, người thứ tư xếp vai mình ra đằng trước. Chị ta ghét cái chỗ ngồi này như ghét những chuyến xe đêm, ghét trạng thái mụ mị, vật vờ, tối tăm của nó.

Ngó ra những ngọn đèn mê mỏi bên đường, người thứ tư xem đồng hồ. Đoạn đường tỉnh lẻ - Sài Gòn xa khủng khiếp. Đứa bé tựa vào vai mẹ, ngủ ngon lành. Phía sau lặng ngắt, không phải vì tất cả đã ngủ mà họ đang vật vã với cơn say xe. Trong cái vũng đêm chênh chao, nghe tiếng mấy cái túi nilông cứ sột soạt, mùi nôn oẹ chua khẳm, mùi dầu gió hăng nồng, và khói thuốc lá bắt đầu trộn lẫn các thứ mùi với nhau, sánh đặc. Anh tài xế chống lại cơn buồn ngủ bằng một thứ được gọi là nhạc trẻ, kiểu như: “Không yêu đừng nói lời cay đắng”... Loại này chống buồn ngủ hiệu quả, vì không gây tức anh ách cũng khiến người ta phì cười.

Nhưng hai người phụ nữ ngồi bên cạnh thì chẳng tức, chẳng cười, cũng chẳng quan tâm không khí quặn mùi. Họ đang nói, và lúc này đây nói cũng là một cách thiền, bỏ sự đời qua một bên. Giọng bà già giòn tan, chị phụ nữ thì ngập ngừng, day diết. Trong những câu nói qua nói lại, lúc nhát gừng, ngắn ngủn, lúc chảy tràn, họ nhắc tới bệnh viện và bệnh ung thư. Chị phụ nữ lo lắng, giọng nói đôi khi hụt đi khi nhắc tới những từ như “xét nghiệm”, “đơn thuốc”, “hóa trị”. Bà già gạt đi, tay cứ xua xua như có con muỗi vo ve trước mặt, cuối mỗi câu bà già hay đệm mấy chữ: “Hổng sao. Đừng lo. Dễ ợt...”. Bà nói bà ra vô bệnh viện như cơm bữa, bà rành sáu câu, bà nuôi bệnh ung thư trong mình nè, nhưng sống phẻ re, bà đi hóa trị như đi du lịch. Nhưng giọng chị phụ nữ cứ như tái dại đi, yếu ớt, nghe như tuyệt vọng, con cái còn nhỏ quá, dì Sáu à, con sợ...

Đâu đó nghe tiếng thở dài. Xe đêm thường chở theo nó những tiếng thở dài, những người sắp, đã và đang đối đầu với bệnh tật. “Cô bác xuống bệnh viện nào?” luôn là câu hỏi của nhiều tài xế chạy đêm, họ biết con đường nào ngắn nhất, tiện nhất để đưa khách đến đó. Thường, khách có nhu cầu khám và chữa bệnh nhiều khi chiếm hơn một nửa chuyến xe, còn lại là những người buôn bán, về quê hay đi học... Ít có ai đi công cán mà chung chạ xe đêm. Chỉ những con bệnh tỉnh lẻ tối tối chảy trôi về thành phố, để sớm hôm sau họ có mặt ở các bệnh viện, phòng khám thật sớm, vạ vật chờ mở cửa, vạ vật chờ lấy được toa thuốc, kịp về chuyến xe tối, ở thêm một bữa là thêm gánh nặng tiền trọ, tiền ăn...

Và bà già tươi giòn kia chắc chắn bà không kịp về chuyến xe tối mai, vì phải nằm lại trong căn phòng trắng toát, vật vã, héo rũ sau đợt hóa trị. Người thứ tư nhìn bà đã bắt đầu thiu thiu ngủ, nghĩ thầm. Nghe có chút đau nhói. Chị ta ghét đi xe đêm, ghét sự thao thức, ghét người bạn đường đang sắp ngả đầu vào vai mình, tóc bà rủ vào cổ mình, nhồn nhột. Một mái tóc kỳ lạ, đen rợn, lúc ghé quán ăn khuya bên đường, đi ngang qua chỗ bà ngồi, người thứ tư không thể gỡ cái nhìn của mình ra khỏi màu tóc đó. Tự hỏi ở tuổi này, người ta còn gì để nắm níu, để tha thiết mà phải dùng tóc giả che giấu đi mái đầu đã xác xơ vì chống chọi cùng căn bệnh hiểm?

Bà không muốn nhớ tới tình trạng bệnh tật của mình khi mỗi ngày nhìn tóc rơi xuống đất. Hay bà mặc cảm xấu xí, người thứ tư nghĩ tới điều đó khi mớ tóc giả của bà già trong cơn gà gật đã tuột xuống tay chị ta. Những ánh đèn bên đường quét qua khuôn mặt mệt mỏi xanh xao, lướt nhanh trên mái đầu hiu hắt chỉ còn dăm ba sợi tóc của bà. Người thứ tư xếp vai mình, xoay người, trùm lại tóc cho người bạn đường. Vô tình chạm tay, bà già giật mình, thảng thốt, ngồi thẳng dậy, người thứ tư nói khẽ: “Tóc của dì tuột ra, con sửa...”. Bà gật đầu, không còn chút ngái ngủ nào, ngó qua người phụ nữ đang thở đều, bà thì thầm “con nhỏ có thấy... không?”. Người thứ tư lắc đầu, không đâu. Rồi tự hỏi chuyện tóc tai quan trọng đến thế sao!? Bà già cười một cái xào, tuồng như nhẹ nhõm lắm: “Sợ con nhỏ thấy rồi nó lo. Tội nghiệp, ở cùng xóm với dì mà, hiền lắm. Cô coi, bệnh tật nó đâu có chừa ai. Con nhỏ trẻ vậy...”.

Người thứ tư nghe một cơn lạnh buốt phà vào mặt, chị ta dựng cái áo khoác ngang mày. Nhưng tối như vầy có rưng nước mắt thì cũng đâu ai thấy, che chi mất công.

Chị ta so vai lại. Chỗ ngồi bỗng rộng thênh thang bởi có người thấy mình nhỏ bé.

NGUYỄN NGỌC TƯ

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2007

Entry for October 13, 2007

Người nhà quê

Họ là ai? Là những người đi vệ sinh không nhấn nút xả nước dội cầu, mang dép vào nhà mặc cho nền gạch bóng lộn. Vì “mù” luật giao thông, họ lừng khừng qua đường trước mũi xe ta (ngay cả lúc ta quyết định dừng lại nhường họ qua thì họ lấm lét rụt lại không thèm đi tiếp nữa). Họ hà tiện, thích ăn những món rẻ tiền bên đường, kém vệ sinh. Mặt mũi họ luôn đen đúa lem luốc, răng đầy bợn. Họ ăn mặc đơn điệu, luộm thuộm, có chưng diện cũng thô thiển, quê mùa, từ đôi bông tai vàng choé cho tới kiểu tóc uốn dợn. Họ viết chữ cực xấu (vì đôi khi trình độ chỉ tới lớp ba nhưng khoái nói chuyện chính trị văn hoa), họ cả tin vào chuyện thần thánh vẩn vơ, những tin đồn buồn cười, vô căn cứ...

Họ gây cho ta một sự khó chịu cả khi bày tỏ tình cảm, khi cố nài ép ta phải nhận món quà là buồng chuối chín, hay dăm ba trái dừa khô (ở chợ, ta cần chi những thứ này, khi mà món ngon vật lạ bày đầy ra trước mắt), đôi lúc họ còn dúi vào tay ta một con vịt ốm nhách, hôi hám, lấm láp phèn.

Hình ảnh họ là một vệt lấm lem trên cái nền thị thành rực rỡ, như sẵn tay ngoáy mũi rồi bôi bừa lên những bông hoa lịch lãm và sang trọng. Và mỗi khi có cảm giác khó chịu với người nhà quê, mỗi khi lườm nguýt, cười cợt họ, mỗi khi chen vào con đường lúc nhúc xe cộ, buộc miệng mắng nhiếc họ "Bộ muốn chết sao mà chàng ràng đây?", tôi đều tha thứ cho mình.

Nhưng mười một giờ trưa ngày thứ hai rồi, trên đường về nhà, người đi cạnh tôi tạt câu nói đó vào một người quê (thật dễ nhận ra với áo bà ba nâu khoác ngoài cái áo túi đã phai màu, tay xách giỏ đệm) lủi thủi đi trong khói nắng, tôi bỗng nghe nhói ran. Bỗng thấy giận cái người đã buông lời đau như ném đá.

Bỗng thấy tôi đã thay đổi, đến giật mình.

Đến ngơ ngác, không biết người nhà quê trong mắt tôi đã khác tự hồi nào, sao tôi lại ngoay ngoắt thương yêu họ đến thế kia. Họ có khác gì đâu, vẫn nghèo, lam lũ, cục mịch và bỗ bã. Những mùa mưa, tôi thấy họ ngồi khóc bên đống lúa ướt đã lên mầm trắng xóa. Tôi thấy những phụ nữ dầm mình dưới kinh, bẻ rau muống ra chợ bán, món tiền cho một thúng rau chỉ bằng tô phở sáng của tôi. Con nít đi kéo tép rong bị ong nghệ đánh sưng mắt. Tôi thấy những bữa cơm nghèo, người già, trẻ nhỏ cũng chỉ rau luộc chấm nước chao, hay mấy con cá lòng tong kho tiêu, mặn và khô quắt. Tôi thấy những vách nhà gió xé tơi tả, trống lỗ trống hang mà họ không tiền sửa, bộ vạc nằm ngủ cũng chỉ cây ván vụn ghép tạm. Những mùa nắng, tôi thấy họ gánh nước tưới rau hay đào đất sên vuông giữa trưa nóng rẫy. Cả đống lúa nhễ nhại mồ hôi, thành quả lao động ngót ba bốn tháng ròng chỉ đáng giá một tiệc nhậu của người thành thị. Nên họ đi qua mùa nông nhàn, mùa giáp hạt bằng cách bắt chuột đồng, hay đào củ năn để bán.

Những món quà họ dành cho tôi cũng chẳng sang trọng lên chút nào. Vẫn chuối, dừa, ổi, mãng cầu chín trong vườn nhà, họ dúi vào túi xách khi tôi xuống bến. Có ông cụ còn tặng tôi một mặt thớt mù u, tôi đem về quẳng vào một góc. Sau này, nghe tin ông mất, vì bệnh uốn ván (mà người ta hay gọi là "phong đòn gánh"), nghe rằng, ông đạp phải một cây phảng sét. Tôi lấy đinh đóng vào tường treo mặt thớt ấy lên, không biết đau ở đâu mà suýt rơi nước mắt.

Những người nhà quê, họ là ai ? Những chuyến công tác ở vùng đất xa ngái của quê nhà đã giúp tôi vẽ lại họ một chân dung khác. Họ nhọc nhằn cả đời để rồi cả đời nghèo khó, thiệt thòi.

Tôi ngả lòng về phía họ khi nhận ra điều đó ?

Hay vì một bữa, đứng ở Sài Gòn, tôi đắng đót nhận ra mình cũng là người nhà quê, mình chưa và không bao giờ từ bỏ được sự thật đó. Ngay lúc ấy, tôi bỗng nghe thèm được ai đó cầm tay dắt qua đường, mà không, một cái nhìn ấm áp thôi, cũng được...

Nguyễn Ngọc Tư

Entry for October 13, 2007

Đẹp kiểu quê nhà..........Xẻo Quýt

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Entry for October 13, 2007




Chuột đồng đây..............mại dzô......mại dzô